Con đường uốn lượn khúc khuỷu. Giữa cánh rừng có phần hoang vu, tiếng lạo xạo của vô số thi khôi truyền đến như từng đợt sóng trào.
Phương Thư Văn đứng một mình phía trước, ánh mắt tĩnh lặng.
Cách đó hai mươi trượng, đám người Trần Ngôn nhìn bầy thi khôi chui ra từ khắp nơi, sắc mặt vô cùng phức tạp.
"Lão Quy, đây đã là đợt thứ mấy rồi?"

