Trong số những đứa trẻ ấy, Mộc đồng tử xem như là kẻ khá may mắn. Gã không phải lập tức tu luyện môn võ công kia, mà bị lão già mang ra thử thuốc.
Mỗi ngày gã phải uống mấy loại thuốc khác nhau, có loại khiến gã đau quặn ruột gan, có loại lại làm gã ngứa ngáy khắp người đến mức không thể chịu nổi... Trong cuộc đời gần ba mươi năm của gã, đây chính là quãng thời gian khổ ải nhất.
Niềm an ủi duy nhất của gã, chính là một cô bé khác trạc tuổi mình.Hai đứa trẻ tuổi tác xấp xỉ, cảnh ngộ cũng chẳng khác là bao. Những lúc đau đớn khó nhịn, chúng lại nép vào nhau, cùng động viên, an ủi đối phương.
Cô bé ấy còn tặng gã một con rối gỗ nhỏ.

