Nhưng trước khi y kịp văng khỏi tầm với, bàn tay vừa buông khỏi cổ y của Phương Thư Văn đã thuận thế chộp lấy cánh tay còn lại.
Nội tức chuyển động, chỉ nghe một tiếng "xoẹt" như xé vải vang lên.
Thân hình Thẩm Khinh Ngôn văng tít ra ngoài, nhưng cánh tay còn lại kia đã nằm gọn trong tay Phương Thư Văn.
Mất đi hai tay, Thẩm Khinh Ngôn văng xa hơn mười trượng. Thân hình thiếu đi đôi tay nhất thời không thể giữ thăng bằng, cộng thêm cơn đau đớn kịch liệt ập đến khiến thần trí y trở nên mơ hồ.

