Trong khách phòng, Phương Thư Văn đang cầm một đóa hoa.
Nhụy hoa được sáu cánh hoa bao bọc, bên trên in hằn một đường vân trông tựa như khuôn mặt người.
Trên cánh hoa có thể thấy rõ những đường vân hệt như huyết quản, được bao phủ bởi một tầng màu máu đỏ sẫm.
Thân rễ của nó đã khô héo, chẳng còn nhìn ra dáng vẻ ‘rễ cuộn như bàn’ mà Trần Ngôn từng nói, nhưng ở tận cùng những sợi rễ khô quắt vẫn còn sót lại vài mảnh vụn màu đen.

