Lúc này.
Chu Dĩnh mấp máy môi nhưng không thốt nên lời. Cô làm sao lại không hiểu rõ tình hình cơ chứ, chỉ là hễ đụng tới chuyện của Mã Quân thì cô lại mất bình tĩnh. Mã Quân chính là người quan trọng nhất trong cuộc đời cô, là người hùng trong lòng cô. Cô không thể chịu đựng nổi cảnh có kẻ dám sỉ nhục người hùng của mình như vậy, càng không thể trơ mắt nhìn ông ta phải đối mặt với rủi ro.
Nguồn thận!
Nhất định phải nằm trong tầm kiểm soát! Ít nhất cũng phải đưa phương án dự phòng là Mã Lễ về trước! Nhưng nhìn vẻ mặt thất vọng của Mã Quân, cô đành gật đầu: "Xin lỗi Mã đổng! Là tôi mất bình tĩnh."

