“Alo...”
“Là tôi! Phùng Chiêu đây! Tập hợp ngay, mang theo dụng cụ ô đen, rõ chưa? Hiểu rồi! Được!”
Cạch!
Phùng Chiêu cúp máy, ánh mắt khẽ dao động. Hắn nhìn màn đêm bên ngoài đang dần tối hẳn, lẩm bẩm: “Xem ra lại sắp có chuyện lớn. Nếu không thì sao tự dưng gọi tụi mình qua, còn bắt mang theo cả đồ nghề nữa chứ. Chắc chắn có chuyện.”

