“Khoan... khoan đã...” Người pha chế rượu thấy Cố Xuyên và Bạch Lộ định đi thì vội vàng gọi với theo.
Bạch Lộ dừng lại nhìn hắn: “Tiền tôi để trên bàn rồi, chỉ có thừa chứ không thiếu.”
Người pha chế rượu nói: “Không phải chuyện tiền! Là thế này, quán tôi mới ra một loại rượu mới tên là Vương Quốc Băng Tuyết. Hôm nay hai vị gọi cũng khá nhiều, với lại sắp Tết rồi, nên tôi muốn mời hai vị uống thử miễn phí.”
Bạch Lộ: “Không cần.”

