“...Ý ngươi là ngươi chỉ ra ngoài ngủ một giấc trên sân thượng, thế mà lại mơ thấy người trên Thất Hương hiệu, hơn nữa còn cảm thấy đối phương rất quen với ngươi?”
Trên hạm kiều của Chất Lượng Hiệu Ứng hiệu, các cơ trên mặt Bách Lý Tình lại được phen hoạt động hết công suất trong ngày — khóe mắt nàng giật lên ít nhất bốn pixel, giọng điệu đầy vẻ kinh ngạc.
Tuy nàng không nói thẳng, nhưng Vu Sinh cứ thế nhìn ra từ bốn pixel ấy một tầng hàm ý: “Tổ tông sống ơi, rốt cuộc ngươi có thể yên ổn lấy một ngày hay không?”
Phải nói sao nhỉ, ngay cả bản thân Vu Sinh cũng thấy hơi ngượng, nhất là sau khi nhìn thấy ánh mắt mơ màng buồn ngủ đến cực điểm của Bách Lý Tình... Hắn vốn định khuyên nàng hay là cứ nghỉ ngơi thêm đi, nhưng rồi lại nhớ ra người ta bây giờ đúng là đang nghỉ phép thật. Tuy chuyện nghỉ phép mà chạy ra tiền tuyến quả thực rất đáng để châm chọc, hắn vẫn không tiện mở miệng nữa.

