Bách Lý Tình ngồi sau bàn làm việc của mình, ánh mắt có chút trống rỗng – cũng có thể thứ trống rỗng không chỉ là ánh mắt.
Hồi lâu sau, bà mới lẩm bẩm như tự nói với mình một câu: "Hắn sao lúc nào cũng gây ra được những chuyện ngoài dự liệu thế nhỉ?"

