Đêm khuya, trong cánh rừng nhỏ bên ngoài thôn Cổ Gia.
Nôn mửa xong, Vương Tử Khải liền ngủ thiếp đi. Bàn Tuấn thử trị liệu cho hắn nhưng chẳng ăn thua. Thiên phú trị liệu của Bàn Tuấn mới cấp 2, tác dụng chính chỉ là đẩy nhanh tốc độ phục hồi và chữa lành vết thương ngoài da trong thời gian ngắn.
Với tình trạng "trúng độc" này của Vương Tử Khải, Bàn Tuấn hoàn toàn bó tay.
Trải qua chuyện vừa rồi, chẳng ai dám ở lại thôn Cổ Gia nữa. Nhưng không ra ngoài được, mọi người đành giả vờ rời đi rồi trốn tạm vào cánh rừng nhỏ. Ai nấy đều mệt lử, nhưng nặng nề nhất vẫn là sự giày vò về mặt tâm lý. Chẳng ai biết mình sẽ bị nhốt ở cái nơi quái quỷ này bao lâu, cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Cảnh sát Hoàng đề nghị chia nhóm hai người, luân phiên nghỉ ngơi để giữ sức. Mọi người đều đồng ý.
Cao Dương chung nhóm với Thanh Linh, cảnh sát Hoàng đi cùng Bàn Tuấn. Cứ hai tiếng đổi ca một lần.
Suốt cả buổi chiều, tiếng hát tuồng, chiêng trống, kèn xô-na và tiếng pháo nổ liên tục từ hướng thôn Cổ Gia vọng vào rừng. Âm thanh ấy toát lên vẻ kỳ quái đặc trưng của một xã hội thu nhỏ lạc hậu, khép kín nơi sơn cước. Mãi đến chạng vạng tối, mọi thứ mới chịu yên ắng.
Trời vừa tối chưa được bao lâu, Vương Tử Khải đã cựa quậy. Hắn có vẻ ngủ chưa đã giấc, làu bàu hừ hừ trở mình rồi lại ngủ tiếp. Trạng thái đó nói là trúng độc thì giống như uống quá chén hơn.
Mọi chuyện đều nằm trong dự tính của Cao Dương. Bất kể thứ Vương Tử Khải nuốt vào rốt cuộc là cái gì, thì hắn vẫn là một con Thú cơ mà, đâu có dễ ngoẻo đến thế.
Cao Dương nhắm mắt lại, mở hệ thống ra xem Điểm may mắn. Treo máy nãy giờ đã tích lũy được 25 điểm.
Tính từ hai giờ chiều hôm qua đến lúc thăm dò nhà thờ tổ thôn Cổ Gia vào ban đêm rồi bị quái vật tóc tóm được, khoảng thời gian đó xấp xỉ 8 tiếng, bình thường sẽ nhận được 8 Điểm may mắn.
Sau khi tới thôn Cổ Gia “thứ hai”, tính từ 12 giờ trưa đến giờ cũng tròn 8 tiếng, nhưng hiệu suất nhân đôi, do đó nhận được 16 Điểm may mắn, tổng cộng là 24 điểm.
Còn dư ra 1 Điểm may mắn, chắc là tính cả lúc hắn hôn mê. Ước chừng sau khi rơi xuống “đáy giếng”, thời gian hắn bất tỉnh không quá nửa tiếng.
"Đang nghĩ gì thế?" Tiếng của Thanh Linh vang lên.
Cao Dương mở mắt, thoát khỏi giao diện hệ thống.
"Không nghĩ gì cả." Cao Dương vừa đáp, vừa đưa tay véo nhẹ má Thanh Linh một cái.
"Véo nghiện rồi à?" Thanh Linh khó chịu ra mặt.
"Đừng hiểu lầm, quá 12 tiếng rồi, tôi có thể dùng lại Sao Chép." Cao Dương trưng ra vẻ mặt chân thành: "Thực tế chứng minh, Súng Thần của cảnh sát Hoàng không hữu dụng bằng Đao Thần của cậu..."
"Á..." Cao Dương chưa kịp dứt lời, hai tay bỗng chống xuống đất, máu dồn lên não, hơi thở trở nên dồn dập.
"Lại sao nữa?" Thanh Linh hỏi.
"Không... không sao." Vài giây sau, Cao Dương xua tay, gương mặt đỏ bừng, "Vừa rồi tự nhiên thấy... sướng quá."
Thanh Linh hơi sững lại: "Thiên phú của cậu thăng cấp rồi."
【Chúc mừng! Sao Chép: Thăng cấp】
【Sao Chép cấp 2: Có thể sao chép toàn bộ thiên phú dưới số thứ tự 22】
【Phương thức sao chép: Chạm vào cơ thể đối phương 0,9 giây】
【Số lượng sao chép: 1 Thời gian lưu trữ: 3 giờ】
【Thời gian sử dụng: 10 giây Thời gian hồi chiêu: 8 giờ】
【Chỉ số cộng thêm vĩnh viễn của Sao Chép cấp 2: Điểm tinh thần +100, Điểm sức quyến rũ -20】
【Điểm thể lực: 27 Điểm sức bền: 28】
【Điểm sức mạnh: 17 Điểm nhanh nhẹn: 27】【Điểm tinh thần: 137 Điểm quyến rũ: 47】
【Điểm may mắn: 132】
【Thông báo: Không cộng dồn với chỉ số vĩnh viễn của Sao Chép cấp 1】
Cao Dương gật đầu: "Đúng thế, thiên phú Sao Chép đã lên cấp 2 rồi."
Thanh Linh ngẫm nghĩ một chút: "Xem ra đúng rồi, cách thăng cấp từ 1 lên 2 chắc chỉ đơn thuần là dựa vào độ thuần thục. Thiên phú Đao Thần và Kim Loại của tôi cũng đều thăng cấp sau vài lần sử dụng."
Cao Dương vẫn còn chìm trong dư vị ban nãy: "Nói vậy là cái cảm giác vừa rồi của tôi, cậu đã trải qua hai lần... à không, ba lần rồi cơ à?"
"Ừ."
"Thảo nào cậu lại khao khát thăng cấp đến thế!" Cao Dương thật lòng đồng cảm với Thanh Linh. Nói công bằng thì, một hai giây thăng cấp đó đúng là phê đến mức muốn thăng thiên tại chỗ luôn.
Thanh Linh nghe hiểu ẩn ý trong lời hắn, ánh mắt thoáng qua tia ghét bỏ.
"Cao Dương, thiên phú của cháu thăng cấp rồi à? Tốt quá, phần thắng của chúng ta lại tăng thêm một tí tẹo rồi." Cảnh sát Hoàng đã tỉnh dậy. Việc đầu tiên ông làm là tìm thuốc lá, kết quả chỉ móc ra được một bao thuốc bẹp dúm từ túi áo ngực.
"Ba chữ 'một tí tẹo' ở vế sau chú không cần nhấn mạnh đâu." Cao Dương tự giễu.
Cảnh sát Hoàng vứt bao thuốc rỗng đi, đứng dậy vươn vai, sau đó theo thói quen rút súng ra kiểm tra băng đạn và chốt an toàn, rồi mới giắt lại bên hông.
Bàn Tuấn cũng mơ màng tỉnh giấc. Một cơn gió lạnh thổi qua khiến thân hình béo múp của cậu ta run bắn lên, bất giác nhích lại gần chỗ Cao Dương và Thanh Linh hơn một chút.
Cảnh sát Hoàng liếc nhìn Vương Tử Khải vẫn đang ngủ say, nhịp thở đều đặn: "Thằng nhóc này xem ra không sao rồi."
"Chắc là ổn rồi ạ." Cao Dương đáp.
"Nó đúng là đứa thần kỳ nhất mà chú từng gặp..." Cảnh sát Hoàng nuốt lại ba chữ "kẻ lạc lối" vào trong, chỉ mỉm cười.
"Tối nay tốt nhất đừng qua đêm ở đây." Thanh Linh lên tiếng.
Cảnh sát Hoàng nhìn quanh quất rồi gật đầu: "Đúng vậy, ở đây nghỉ ngơi không thoải mái, chú ngủ mà ê ẩm hết cả lưng."
"..."
"Đùa tí thôi." Cảnh sát Hoàng nhìn ra ngoài cánh rừng mờ ảo, hướng thôn Cổ Gia đang lờ mờ hắt lại ánh sáng: "Lát nữa đợi bọn họ ngủ say, chúng ta sẽ vào thôn."
"Hả? Vẫn phải quay lại đó sao..." Bàn Tuấn có vẻ không tình nguyện.
"Ở đây không an toàn." Cao Dương nói, "Tối om như hũ nút, đến cái chỗ nấp cũng không có. Ngộ nhỡ ban đêm bị thứ gì đó tập kích thì thụ động lắm."
Thanh Linh liếc Bàn Tuấn một cái: "Cậu chắc chắn là đứa chết đầu tiên."
Dưới ánh trăng, mặt Bàn Tuấn tái mét, khóe miệng giật giật. Cậu ta cố bật người dậy nhưng thất bại, đành chật vật bò lên: "Về thôn! Chúng ta mau về thôn thôi!"
...
Đêm đã khuya, người trong thôn Cổ Gia đều đã ngủ say, ngoại trừ gian linh đường trên sườn đồi vẫn le lói ánh đèn, bên trong có người túc trực canh linh cữu. Vương Tử Khải cũng đã tỉnh rượu. Dưới sự dẫn dắt của cảnh sát Hoàng, cả năm người không bật đèn, nương theo màn đêm đen như mực bước ra khỏi rừng cây, băng qua ruộng rau và bờ ao để tiến vào đầu thôn.
Vừa vào thôn, cả nhóm liền rẽ trái, đi tới một ngôi nhà đất nện nằm ở phía tây. Căn nhà hình chữ nhật, rộng chừng một trăm mét vuông, sân trước là một khoảnh đất láng xi măng, có dựng chuồng gà tạm bợ bằng gỗ và hàng rào tre. Xung quanh nhà vẫn còn chăng dải băng phong tỏa hiện trường. Cảnh sát Hoàng xé toạc dải băng, đi vào đầu tiên.
"Á..." Bàn Tuấn vội vàng bịt miệng lại trước khi kịp hét lên. Nương theo ánh trăng, cậu ta nhìn rõ những vết máu xỉn màu vương vãi khắp nơi trên nền xi măng.
"Chú Hoàng, chẳng lẽ chú định..." Bàn Tuấn không dám nói tiếp."Đúng vậy." Cảnh sát Hoàng gật đầu, "Đêm nay nghỉ lại đây."
"Nhưng... nhưng mà ở đây từng có người chết cơ mà! Cả gia đình năm người, bị phân xác đấy..." Bàn Tuấn hoảng loạn tột độ.
Chẳng ai đáp lời cậu ta. Mọi người băng qua sân trước, đi tới trước cửa chính. Trên cửa dán giấy niêm phong, xà nhà bên trên treo lủng lẳng rất nhiều ngô và ớt đỏ phơi khô, bên cạnh xếp mấy đống củi.
Cảnh sát Hoàng xé tờ giấy niêm phong trên cửa, nhẹ nhàng đẩy vào.
"Két... kẽo kẹt..."
Cánh cửa từ từ mở ra, tất cả mọi người đều bất giác hít sâu một hơi.
