Năm người đi tít phía cuối đám đông, bám theo đội khiêng quan tài đi về phía tây, băng qua một cánh đồng, leo lên một khu rừng, đến nơi được gọi là núi mồ mả.
Trên núi rải rác khá nhiều nấm mồ. Một số ít được xây xi măng, quây lan can nhỏ, trước mộ trồng hai cây sa mộc và có cắm hương khói. Nhưng đa phần chỉ là những ụ đất trơ trọi, cỏ dại mọc um tùm, chẳng ai ngó ngàng tới.
Đội khiêng quan tài đặt áo quan xuống trước một huyệt mộ đã đào sẵn. Đạo sĩ lại làm phép một hồi, đám "người nhà" tiếp tục gào khóc thảm thiết. Giữa tiếng chiêng trống inh ỏi và tiếng pháo nổ rền vang, bốn người đàn ông hạ quan tài xuống huyệt, rồi vác xẻng thoăn thoắt lấp đất.
Bà con dân làng đứng xem một lát rồi cũng tản ra, ai về nhà nấy. Cuối cùng chỉ còn lại bốn người lo việc hạ huyệt và một ông lão chủ trì tang lễ, chính là Vũ gia - người phụ trách thu tiền phúng viếng lúc nãy.
Lão đứng bên cạnh chỉ đạo: "Lấp nhanh lên, đừng để quá tám giờ tối, nện đất cho chặt vào nhé."
Cảnh sát Hoàng ra hiệu, cả năm người cùng bước tới.
Cảnh sát Hoàng đi đầu, cầm lấy chiếc xẻng thừa phụ xúc đất. Vũ gia nhận ra ông bèn bước tới mời điếu thuốc. Cảnh sát Hoàng nhận lấy, gài lên vành tai.
"Cảnh sát Hoàng, cậu cũng đừng trách tôi." Vũ gia thở dài: "Tôi cũng mong vụ án mau sáng tỏ, nhưng việc tang ma nhà Hoa Tử không thể nấn ná thêm được nữa. Phải tranh thủ lúc bà con còn chút rảnh rỗi nhiệt tình, chứ để lâu, cái chức trưởng thôn này của tôi có gọi cũng chẳng ai thèm nghe đâu. Đến lúc đó, cả nhà Hoa Tử lại thành cô hồn dã quỷ thật mất."
"Cháu hiểu mà." Cảnh sát Hoàng tiếp tục xúc đất: "Báo cáo khám nghiệm tử thi cũng có rồi, chôn cất luôn cũng không sao, không ảnh hưởng đến việc phá án đâu."
"Thế thì tốt, thế thì tốt quá." Vũ gia gật gù liên tục.
Trong lúc đắp mộ, cảnh sát Hoàng nhân lúc Vũ gia không để ý liền lén đưa chiếc xẻng trên tay cho Thanh Linh. Thanh Linh khẽ nâng tay, chiếc xẻng lập tức bay vút lên cái cây phía sau, biến mất tăm.
Chưa đầy hai mươi phút sau, một nấm mồ mới đã được đắp xong.
Trong suốt quá trình đó, Cao Dương và cảnh sát Hoàng cũng không dò la thêm được thông tin gì hữu ích. Cuối cùng, cả đám theo chân Vũ gia cùng bốn người đàn ông kia quay về, rồi chia tay nhau ở đầu làng.
Năm người vờ như rời khỏi làng, nhưng thực chất là quay lại khu rừng nhỏ để bàn tính kế hoạch lâu dài.
"Vừa nãy sao chú lại bảo cháu giấu cái xẻng đi?" Thanh Linh hỏi cảnh sát Hoàng.
"Để đào mộ." Cao Dương buột miệng đáp, hắn và cảnh sát Hoàng đã lén bàn bạc với nhau từ trước rồi.
"Đào mộ á?!" Bàn Tuấn sợ xanh mặt.
Cảnh sát Hoàng cười cười, lấy điếu thuốc Vũ gia đưa lúc nãy ra đưa lên mũi ngửi ngửi chứ không dám hút: "Đợi trời tối, tránh tai mắt của bọn chúng, chúng ta sẽ đi đào mộ."
"Chuyện này... có đáng phải làm thế không?" Bàn Tuấn lộ vẻ khó xử.
"Dù thế nào đi nữa, hôm nay cũng phải giải quyết cho dứt điểm."
Cảnh sát Hoàng nhìn mọi người một lượt: "Sau đây chú sẽ nói qua kế hoạch của chú và Cao Dương. Thời gian tới, chúng ta cứ nghỉ ngơi tại chỗ, cố gắng đừng lãng phí chút sức lực nào. Trời vừa tối, chúng ta sẽ đi đào mộ trước xem có tìm được manh mối gì không."
Cảnh sát Hoàng tựa lưng vào gốc cây ngồi xuống: "Nếu có manh mối thì tính sau, còn nếu không suôn sẻ thì cứ bám theo kế hoạch ban đầu mà chủ động xuất kích. Đối đầu trực diện với toàn bộ Thú trong làng chắc chắn là không có cửa thắng rồi, nên chúng ta sẽ đánh lén, mò mẫm trong đêm tới từng nhà một. Xem có ép được tên hung thủ đứng sau giật dây phải ló mặt ra không."
"Đánh lén á?!" Vương Tử Khải mặt mày tràn trề thất vọng, hắn còn đang mong đợi một trận đại chiến ra trò: "Ông chú làm thế là không có tinh thần thượng võ đâu đấy nhé!""Vương Tử Khải, thể chất mỗi người mỗi khác, không thể quơ đũa cả nắm được." Cao Dương lập tức tung chiêu chém gió thành thần: "Ông là chân mệnh thiên tử, trời sinh thần lực, mạnh hơn bọn này nhiều, ông thì chắc chắn không vấn đề gì rồi. Nhưng bọn tôi giờ đang yếu, lại phải đối mặt với nguy hiểm lớn... Lúc đánh nhau ông đâu thể bảo vệ hết cho bọn tôi được. Ông đâu muốn một mình mình thắng mà đồng đội thì chôn thây hết chứ?"
Màn tâng bốc này khiến Vương Tử Khải sướng rơn, hắn vung tay thật mạnh: "Haiz, thật hết cách với mấy người! Thôi được rồi, vậy thì đánh lén! Nhưng nói trước nhé, trùm cuối nhất định phải để tôi xử lý đấy."
"Tất nhiên rồi."
Cảnh sát Hoàng và Bàn Tuấn nhìn Cao Dương bằng ánh mắt đầy thán phục: Giỏi thật đấy, đúng là "bậc thầy thuần thú"!
...
Khoảng bảy giờ tối, trời đã sập tối. Cảnh sát Hoàng đánh thức bốn người dậy, cả nhóm mò mẫm trong đêm, lén lút đi về phía núi nghĩa địa ở phía tây thôn.
Ban ngày không thấy gì, nhưng cứ hễ đêm xuống là khu nghĩa địa lại trở nên âm u rợn ngợp. Bàn Tuấn vốn nhát gan, mặt mày xanh lét, cả người run bần bật. Cậu ta đi kẹp giữa mọi người mà vẫn sợ khiếp vía, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng giật nảy mình.
Thanh Linh vung nhẹ tay, chiếc xẻng từ ngọn cây bay vọt về tay cô: "Ai làm đây?"
"Để tôi!" Vương Tử Khải nhận lấy chiếc xẻng, bước tới trước mộ Hoa Tử, hì hục đào bới.
Trong lúc đào mộ, bốn người còn lại đều đứng cạnh cảnh giác. Nếu lúc này có dân làng nào mò tới thì chỉ đành ra tay giết chết mà thôi.
Nhưng may thay, không có ai xuất hiện.
Vương Tử Khải quả không hổ danh trời sinh thần lực, rất nhanh đã làm xong. Hắn mồ hôi nhễ nhại vứt toẹt chiếc xẻng xuống đất: "Xong rồi!"
Mọi người bước tới bên miệng hố. Dưới ánh trăng u tịch, cỗ quan tài dính đầy bùn đất toát lên vẻ ma quái và ớn lạnh. Cả nhóm đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai dám mở nắp quan tài.
"Sao ai nấy cũng nhát như cáy thế." Vương Tử Khải hăng hái xắn tay áo, "Tránh ra! Để anh đây!"
"Không cần." Cao Dương gọi giật hắn lại. Chưa biết trong quan tài có thứ gì, cẩn tắc vô áy náy vẫn hơn. Hắn nhặt chiếc xẻng lên, cắm lưỡi xẻng vào khe hở của nắp quan tài rồi nhanh chóng lùi lại, nhìn sang Thanh Linh: "Cậu làm được không?"
"Hơi nặng đấy, để tôi thử xem."
Thanh Linh vươn hai tay ra: "Kim Loại!"
Chiếc xẻng cắm trên nắp quan tài khẽ run rẩy, một luồng sức mạnh vô hình bắt đầu ép nó nạy mạnh xuống. Lúc này, cảnh sát Hoàng rút súng lục ra, Cao Dương cũng lăm lăm con dao găm phòng thân, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ nguy hiểm nào có thể xảy ra.
"Cạch!" Cuối cùng nắp quan tài cũng bị chiếc xẻng cạy bật ra.
Theo bản năng, cả nhóm đồng loạt lùi lại hai bước, tim như nhảy lên tận cổ họng.
Vài giây tĩnh lặng trôi qua, nguy hiểm như dự đoán không hề xảy ra. Cỗ quan tài dưới hố vô cùng yên ắng, thậm chí còn chẳng có chút mùi hôi thối nào của xác chết.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, dè dặt bước lại gần, thò đầu nhìn vào cỗ quan tài dưới hố, ai nấy đều sững sờ.
Quan tài không trống rỗng, nhưng cũng chẳng có thứ gì ma quái. Xác của cả nhà Hoa Tử đều nằm trong đó, thế nhưng... tất cả đã biến thành xương trắng.
Cao Dương cầm đèn pin rọi vào trong, cẩn thận đếm lại. Chỉ có bốn cái hộp sọ, xem ra đầu của cô dâu vẫn chưa được tìm thấy.
"Có thế thôi á?" Vương Tử Khải cụt hứng ra mặt, "Tôi còn tưởng cảnh tượng phải kích thích lắm cơ!"
"Cả nhà Hoa Tử chẳng phải mới chết chưa tới mười ngày sao?" Thanh Linh thắc mắc, "Sao tất cả lại biến thành xương trắng được?"
"Cảnh sát chắc mới trả thi thể về đây ba ngày trước," Cảnh sát Hoàng cau chặt mày, "Bây giờ mới là tháng Tư, cho dù xác chết có phân hủy nhanh đến đâu thì tuyệt đối cũng không thể biến thành xương trắng thế này được.""Chẳng lẽ... thi thể bị người ta ăn hết rồi à?" Bàn Tuấn mạnh dạn suy đoán.
Cao Dương lắc đầu: "Trông không giống xương bị gặm sạch đâu."
"Ừ, giống như là..." Cảnh sát Hoàng khựng lại một chút, "đã chết từ rất lâu rồi."
Một cơn gió lạnh thổi qua, cành lá xào xạc, Cao Dương bỗng thấy lạnh toát sống lưng!
"Đi thôi." Cao Dương lên tiếng.
"Sao thế?" Thanh Linh nhìn hắn.
"Rời khỏi đây trước đã," sắc mặt Cao Dương vô cùng nghiêm trọng, "tôi có lẽ... đã hiểu ra chuyện gì rồi."
"Vậy chỗ này tính sao, có lấp lại không?" Cảnh sát Hoàng hỏi.
"Kệ đi." Cao Dương lúc này chỉ muốn lập tức rời khỏi đây.
Cả nhóm không dám nán lại lâu, lập tức rút khỏi khu nghĩa địa.
Khoảng tám giờ tối, không ít nhà trong thôn Cổ Gia vẫn còn sáng đèn. Cả nhóm cẩn thận né tránh dân làng, lẻn vào nhà Hoa Tử. Cao Dương lập tức chốt chặt cửa nẻo, lần này đến cả đèn pin cũng chẳng dám bật.
"Này, rốt cuộc là sao thế, đừng có úp úp mở mở nữa!" Vương Tử Khải sốt ruột.
"Nói kết luận trước nhé." Cao Dương trầm giọng, "Chúng ta không hề xuyên không về thôn Cổ Gia của ba mươi năm trước, cũng chẳng rơi vào cái thế giới ngầm hay cõi mộng nào cả."
Trong bóng tối, tất cả đều nín thở, chờ đợi câu tiếp theo.
Cao Dương hít sâu một hơi: "Nơi này, mới chính là thôn Cổ Gia của năm xưa."
