Dường như nghĩ đến điều gì đó, mắt Chu Hóa Tiên sáng lên: “Ngươi có thể mua đứt, chỉ cần năm mươi linh khoáng là đủ rồi!”
Ở bên cạnh, Diễm Khung vừa nhếch mép cười đã phải cứng đờ.
Cái gì cơ? Ngươi còn muốn mua đứt? Nếu chuyện này thành công, thế chẳng phải hai mươi linh khoáng của ta đổ sông đổ bể hết à?
Đổng Kỳ cũng ngẩn người.

