Nửa canh giờ sau.
Chu Hóa Tiên dừng bước. Phía trước là một vùng tinh vực trống rỗng, nhìn từ xa chẳng có gì đặc biệt, hết sức bình thường.
Nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ phát hiện giữa tinh không có một vết nứt li ti.
"Phong ấn vỡ rồi sao?"
Nửa canh giờ sau.
Chu Hóa Tiên dừng bước. Phía trước là một vùng tinh vực trống rỗng, nhìn từ xa chẳng có gì đặc biệt, hết sức bình thường.
Nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ phát hiện giữa tinh không có một vết nứt li ti.
"Phong ấn vỡ rồi sao?"