"Phụ thân!!"
Sau một thoáng tĩnh lặng, Trần Vũ Doanh tiến lên đẩy Trần Trung Bình ra cửa. Gò má nàng ửng hồng như sóng gợn, trông rất đẹp, nhưng lời nói thốt ra lại chẳng dễ nghe chút nào:
"Người có thể đi rồi! Đi đi! Người mà còn nói những lời kỳ quái như vậy, ta sẽ giận đấy!"
"Xin lỗi, Tiểu Đinh, Tiểu Khúc, Doanh Doanh nhờ cậy các ngươi..." Cốp! Lời nói của Trần Trung Bình cùng với thân thể ông, bị nhốt lại ngoài cửa.

