Nghiêm Ngạo Tùng lại che mặt, im lặng vài giây, sau đó bắt đầu dùng lòng bàn tay liên tục gõ vào trán mình.
Đầu đau quá, chẳng lẽ là u não rồi?
"Ngươi vứt thứ này đi, mau chóng lên, sau này tiếp tục dùng gậy ba khúc của ngươi, chỉ cần giảm chút lực là được, cứ coi như thúc cầu xin ngươi." Khi Nghiêm Ngạo Tùng mở lời lần nữa, giọng điệu đã có chút khẩn khoản.
Hối hận, vô cùng hối hận.

