Trở lại tiểu viện, Long Đào tìm đến Đoạn Nhạc chân nhân, báo tin Long gia đã phái người tới, đồng thời hỏi lão khi nào sẽ lên đường đến hoàng cung, chính diện đối đầu với Tiêu Vô Cực.
“Ban đầu ta dĩ nhiên cũng nghĩ càng sớm càng tốt.” Đoạn Nhạc chân nhân vuốt cằm, “Dù sao một khi hắn hoàn toàn nắm giữ được hai thanh kiếm kia thì có muốn làm gì cũng đã muộn. Nhưng ngẫm kỹ lại... tình thế bây giờ thật ra đã đảo ngược rồi.”
Lão ngẩng đầu nhìn Long Đào,
“Nếu tình báo của ngươi và suy đoán của chúng ta không sai, vậy thì lúc này kẻ ẩn trong bóng tối thật ra lại là chúng ta. Hắn hoàn toàn không biết đám người chúng ta đã tới kinh thành, càng không biết chúng ta đã sớm mò rõ nội tình của hắn. Còn bản thân hắn, vẫn cứ ngỡ mình giấu kín lắm.”

