Sau khi nhóm người Long Đào tốn mất một canh giờ, bám theo chiếc máy bay giấy gấp bằng bùa chú kia, không ngừng điều chỉnh phương hướng để tới gần đích đến, đập vào mắt hắn là một cảnh tượng khiến cõi lòng chợt thắt lại.
Phía xa, một đoàn người khổng lồ kéo dài mấy dặm đang chậm rãi nhích từng bước, nhìn lướt qua ít nhất cũng phải đến mấy ngàn người. Nam nữ già trẻ, trên mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng. Mà ngay trên đỉnh đầu đoàn người này, một con thiên ma bốn cánh trông vô cùng đáng sợ cùng ba con thiên ma yếu hơn đang nghênh ngang lượn lờ. Chúng dang rộng đôi cánh, không hề che giấu sự hiện diện của mình.
Phản ứng đầu tiên của Long Đào không phải là sợ hãi, mà là thầm cảm thấy may mắn. May mà bản thân vốn nhát gan, từ sớm đã bảo Hào giăng lại kết giới. Bằng không, với khả năng cảm nhận của con thiên ma kia, e là cách xa mấy chục dặm nó đã phát hiện ra hắn rồi.
Ngay sau đó, hắn nhìn thấy một chiếc vân chu quen thuộc. Đó là chiếc vân chu cỡ nhỏ mang kiểu dáng của Cửu Hà Thiên tông. Mà vị Nam sư đệ khiến hắn ngày đêm mong ngóng, hận không thể lập tức lao tới tát cho một phát lại đang đứng ở bên trên, sắc mặt ngưng trọng và suy sụp khôn tả.

