Triệu Mục lại thấy thế cũng hay. Hắn không muốn dựa dẫm quá nhiều vào Mạnh gia, nếu không sau này bản thân sẽ khó có tiếng nói trong công ty.
Triệu Mục khoanh tay, nhìn Mạnh Cầu Cầu bảo: “Kể cả không dùng đến tài nguyên của Mạnh gia, nhưng với kinh nghiệm kinh doanh mưa dầm thấm lâu của cậu, cộng thêm cái mác tiểu thiếu gia nhà họ Mạnh, cũng đủ để anh em mình không phải chạy vạy như gà mắc tóc rồi.”
“Tớ lo khâu chế tạo Cốt Tàn xịn, cậu lo đầu ra. Tiền tự khắc sẽ vào túi thôi!”
Mạnh Cầu Cầu hất cằm đầy kiêu hãnh: “Chuyện đấy là đương nhiên!”

