Lời này của Mạnh Cầu Cầu như mở ra một con đường sống cho Lý Tường và Tề Thành Vũ.
Hai người nhìn cô, ánh mắt tràn đầy vẻ biết ơn.
Nếu thật sự bắt đền cả trăm triệu, bọn họ có đào đất lên cũng không xoay sở nổi. Nhưng nếu chỉ một nửa thì bán bớt sản nghiệp trong nhà đi vẫn lo liệu được. Dù xót đứt ruột nhưng ít ra không phải gánh nợ ngập đầu.
Lý Tường đứng dậy, chắp tay nói với Mạnh Cầu Cầu và Triệu Mục:

