Mạnh Cầu Cầu trơ mắt nhìn Lạc Nhã bị đưa đi. Trên gương mặt vốn lúc nào cũng tươi cười ấy, lần đầu tiên xuất hiện vẻ méo mó.
“A a a!!”
Cậu ta gầm lên khe khẽ, như một con thú không cam lòng.
Triệu Mục siết chặt cánh tay cậu ta: “Bình tĩnh! Cậu nhìn kỹ đám trước mặt đi, việc đầu tiên chúng ta phải làm bây giờ là xử lý chúng!”

