Đó là giọng của Triệu Mục, trầm ổn và lạnh lùng, tựa như mặt hồ không gợn sóng.
Cứ như thể mọi thứ đều nằm trong dự liệu của hắn vậy.
Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn mọi thứ diễn ra trong sân, các giáo quan thì đầy vẻ ngạc nhiên và tán thưởng, còn Thiệu Hàn và Kim Tượng Thành thì lại chấn động và ngỡ ngàng.
Triệu Mục đứng ngay trước mặt Kim Tượng Thành, tay phải từ từ giơ thanh trường kiếm màu bạc lên.

