Khi bước ra ngoài, bước chân của Lâm Tự lảo đảo thấy rõ.
Đúng là chân mềm nhũn ra thật.
Nhưng may mà Giang Tinh Dã biết dạo này hắn bận tối mắt tối mũi, nên cũng không trêu chọc gì về chuyện "lao lực cả đêm" nữa.
Hai người tùy tiện tìm một quán mì, ngồi xuống gọi hai bát mì ramen. Thấy Lâm Tự có vẻ không muốn ăn, Giang Tinh Dã gọi cho hắn một ly nước mơ chua, rồi hỏi:

