“Chỉ là chút tài mọn mà thôi.”
Lý Vân tóc đen dày rậm, xõa dài trước ngực lẫn sau lưng, thanh y phấp phới, thần sắc ôn hòa bình thản, không gợn chút ba đào nào. Đôi mắt hắn sâu thẳm như tinh không.
Hắn vươn một tay ra, khẽ búng ngón tay.
“Tranh!”
“Chỉ là chút tài mọn mà thôi.”
Lý Vân tóc đen dày rậm, xõa dài trước ngực lẫn sau lưng, thanh y phấp phới, thần sắc ôn hòa bình thản, không gợn chút ba đào nào. Đôi mắt hắn sâu thẳm như tinh không.
Hắn vươn một tay ra, khẽ búng ngón tay.
“Tranh!”