“Cứ thử xem.”
Sau lưng Thái Sơ, kiếm quang vút lên như cầu vồng, tựa một tòa kiếm sơn trấn áp thiên vũ, tiếng kiếm ngân vang không dứt, bắn ra vô tận kiếm quang, xé toạc hư không.
“Cuồng vọng!”
Hắc Ám Thần Hoàng cười lạnh, bàn tay khẽ siết giữa hư không, một cây thiên qua đen kịt hiện ra, âm u lạnh lẽo, quấn đầy sát khí nồng đậm. Không biết đã có bao nhiêu sinh linh ôm hận dưới cây thiên qua ấy.

