Lý Nhân Thục mỉm cười: “Sao nào, Uông tổng định bao trọn mọi chi phí của cả buổi hôm nay ư? Ngươi đột nhiên hào phóng như vậy, ta còn có chút không quen.”
Uông Dũng Tân cười xua tay: “Nào có, vốn dĩ ta đâu phải hạng người keo kiệt, là các ngươi hiểu lầm ta thôi.
“Làm ăn buôn bán, từng đồng từng cắc đều phải tính toán, đó là vì lợi ích;
“Còn trong sinh hoạt thường ngày, mời khách dùng bữa rộng rãi một chút, đó là vì tình nghĩa.

