Lâm Tư Chi vừa quan sát các thiết bị trong sân vừa nói: “Khả năng rất cao.”
Thái Chí Viễn trầm mặc chốc lát rồi lên tiếng: “Vậy chúng ta có nên cân nhắc giúp bọn họ không? Việc này phải xem rốt cuộc chúng ta muốn một xã khu ngu xuẩn làm tài phiệt, hay để một xã khu thông minh làm tài phiệt.”
Lâm Tư Chi lắc đầu: “Lúc này chúng ta mà ra tay giúp, chỉ khiến đệ thập nhị xã khu càng thêm đề phòng. Với đầu óc mà bọn họ đã bộc lộ, e là còn chưa đủ để hiểu được thiện ý của chúng ta.
“Dù có tốt bụng giúp họ, chưa chắc đã thu được bao nhiêu hồi đáp.

