Logo
Chương 317: Mụ béo kia

Xích Sa bảo mang tiếng là "bảo", nhưng thực chất chỉ là hơn chục gian nhà đất chắp vá lại với nhau, bên ngoài quây một bức tường đất cao ngang hông người.

Bức tường đất bị gió cát bào mòn đến lồi lõm nham nhở, góc tường còn sập mất một mảng, chỉ được bịt lại sơ sài bằng mấy cành chà là.

Trong gian "Đại sảnh lãnh chủ" lớn nhất, có một chiếc bàn gãy chân kê sát góc tường, bên dưới phải chèn thêm hòn đá. Mấy chiếc ghế thì xiêu xiêu vẹo vẹo, hễ ngồi lên là lại kêu kẽo kẹt.

Lý Sát đứng giữa sân, chợt nhớ tới bức tường xếp bằng đá tảng hồi mới khai hoang ở Thích Phong, ngẫm lại cũng chẳng khác nơi này là bao.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng