Logo
Chương 54: Chuyến xuống mỏ tay trắng

Ngày hôm sau.

Ngày mùng 9 tháng 3 mùa xuân.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ rọi xuống sàn nhà, Lý Sát chậm rãi tỉnh giấc sau một đêm say giấc nồng.

Cảm nhận được khối ôn hương nhuyễn ngọc bên gối, hắn xoay người đổi tư thế, định trao cho nàng một nụ hôn chào buổi sáng.

Nào ngờ...

【Mỏ quặng tùy thân đã tải hoàn tất】

【Cổng truyền tống Mỏ quặng thông thường đã mở khóa】

【Cổng truyền tống động Khô Lâu đã mở khóa】

【Cổng truyền tống địa lao núi lửa đã mở khóa】

...

Mặc cho âm thanh nhắc nhở vẫn tiếp tục vang lên, Lý Sát đã kích động đến mức suýt nhảy cẫng lên!

Cuối cùng cũng tải xong!

Kiểu này thì chẳng cần ra khỏi cửa cũng có thể khai thác được lượng lớn đất đá, than củi, vàng bạc đồng sắt, đá quý hiếm lạ cùng các loại trang bị đạo cụ!

Phải mau chóng xuống mỏ thôi!

Nghĩ tới đây.

Lý Sát nắm chặt cuốc sắt, đẩy cổng truyền tống ra, chuẩn bị tiến vào mỏ quặng thăm dò.

Lị Na vẫn đang ngủ mơ màng, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị hắn kéo vào chốn nguy hiểm. Nàng chỉ đành ôm chặt lấy đối phương, sợ bản thân sẽ lạc lối.

"Lão gia~♡"

Lý Sát không đáp lời, chỉ chăm chú lắng nghe âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên trong đầu.

【Giới thiệu Mỏ quặng tùy thân: Chỉ cần ở trong phạm vi nông trang, ngươi có thể tùy ý mở ra ba cổng truyền tống cố định dẫn tới mỏ quặng】

【Để tránh thao tác sai sót cũng như đáp ứng nhu cầu thay đổi địa điểm, sau khi mở cổng truyền tống, nếu muốn đặt lại ở nơi khác, cần thời gian hồi lại là một ngày mới có thể đóng và mở lại cổng】

...

Lại còn có cả giới hạn thời gian sao?

Thế thì phải nhanh lên mới được!

—— Cọt kẹt... cọt kẹt.

Trên mặt đất vang lên thứ âm thanh nhịp điệu đặc trưng của bước chân.

"Ưm~♡"

...

【Giới thiệu Mỏ quặng thông thường: Mỏ quặng có tổng cộng 120 tầng, tầng càng sâu thì chủng loại và số lượng khoáng vật càng nhiều】

【Người chơi có thể sử dụng cuốc chim để khai thác cự thạch trong mỏ quặng, thu về đá, than củi, khoáng vật, tinh thạch cùng các loại nguyên liệu khác】

【Cũng có thể sử dụng cuốc để đào bới vùng đất cát trong mỏ quặng, thu thập khoáng vật, cổ vật, củ cải hang động cùng các vật phẩm khác】

【Cầu thang nối giữa các tầng mỏ bị cự thạch che lấp. Nếu vận khí không tốt, ngươi cần phải khai thác hết toàn bộ cự thạch ở tầng hiện tại mới có thể tìm thấy cầu thang dẫn xuống tầng dưới】

...

Trách nhiệm trên vai có chút nặng nề khiến Lý Sát thở hổn hển, thế nhưng hắn vẫn giương cao cây cuốc sắt cứng rắn, ra sức đục đẽo đầy hăng hái.

Thể lực của Lị Na dần cạn kiệt, mệt đến mức thân thể khẽ run rẩy, nàng thấp giọng nức nở.

"Lão gia!"

"Chậm một chút đi..."

"Ta sắp không chịu nổi nữa rồi~!"

...

【Cảnh báo: Trong mỏ quặng tồn tại rất nhiều ma vật. Ngươi cần phải chuẩn bị chu toàn, đảm bảo mang theo đủ thức ăn và dược thủy để khôi phục năng lượng sinh mệnh】

【Mỏ quặng được chia làm ba phần với các chủ đề riêng biệt. Phần đầu là tầng Ôn Hòa, mức độ nguy hiểm khá thấp, không cần chiến đấu kịch liệt cũng có thể thu hoạch được lượng lớn tài nguyên】

【Phần giữa là tầng Băng Lao, nếu không có biện pháp giữ ấm, kiến nghị nên nhanh chóng vượt qua. Tại đây có thể thu hoạch được lệ tinh, phỉ thúy cùng các loại đá quý hiếm khác】

【Dưới cùng là tầng Nham Thạch nóng bỏng, tuy cực kỳ nguy hiểm, nhưng sau khi tiến sâu thăm dò, ngươi sẽ nhận được các loại bảo cụ mạnh mẽ cùng những trải nghiệm trò chơi phi phàm】

...

Tầng Nham Thạch quả nhiên khủng khiếp, nhiệt độ dần dần tăng cao, phải há miệng thở dốc mới có thể hít vào đủ không khí.Lý Sát gạt đi mồ hôi mỏng trên trán, trong lòng đã rõ, với thực lực của bản thân, quả nhiên hắn có thể dễ dàng đi tới đáy mỏ quặng.

Nhưng nơi đây cũng là nơi nguy hiểm nhất, đòi hỏi hắn phải nhanh chóng, dứt khoát, dốc hết toàn lực để thăm dò qua lại!

Chỉ là không biết thể lực của Lị Na có theo kịp hay không, nàng sớm đã nóng đến mức mồ hôi đầm đìa, hai má ửng hồng, trong mắt phủ một tầng sương nước mông lung, si mê nhìn Lý Sát, miệng lớn tiếng kêu lên.

"Lão gia thật lợi hại!"

"Sắp tới rồi~♡!"

...

【Chú ý: Tại một số tầng có tồn tại một phần vùng nước, có thể câu được các loại cá hiếm ở đó, đặc biệt là một loại tên là thủy bạng nhục bối, thịt săn chắc nhiều nước, thơm ngon dễ ăn, xin hãy thưởng thức kỹ lưỡng】

Chậc chậc!

Quả thực rất nhiều nước!

Lý Sát thở hổn hển, ôm Lị Na chống chọi với luồng sóng nhiệt cuồn cuộn, nhanh chóng tiến tới trong lối đi chật hẹp, chân giẫm lên vũng nước, vang lên tiếng nước lép nhép!

Bọn họ sắp sửa tới tầng cuối cùng!

【Gợi ý: Tiến đến tầng 120, ngươi sẽ nhận được chìa khóa đầu lâu, có nó mới có thể mở ra cổng truyền tống của động Khô Lâu】

...

"Pháp Khắc!"

"Ô hô!"

Cuối cùng cũng tới rồi!!

Sau khi hoàn thành việc vượt ải nhanh chóng, hai người ôm chặt lấy nhau, chúc mừng chuyến hành trình thăm dò mỏ quặng đầy hiểm nguy này.

Đáng tiếc...

Mệt đến mức muốn nôn ra mà chẳng thu hoạch được gì...

...

...

Cửa bắc Sương Đống thành.

Lộ Tây khoác trên mình chiếc áo choàng trắng như sương, dáng người cao ráo đứng trong ánh ban mai, phía sau nàng là bốn vị kỵ sĩ được phong tước mặc trọng giáp, trên ngực giáp khắc hoa văn băng tinh văn chương.

Bố Lai Đức tử tước trời chưa sáng đã xuất phát đi Tuyết Lộc, cho nên nàng đại diện cho Sương Đống thành đến tiễn đưa người của Thích Phong lĩnh.

Sau cuộc hẹn hò riêng ở hậu hoa viên tối qua, ánh mắt nàng nhìn Lý Sát đã có thêm vài phần mập mờ, kiều nhu.

Nàng chậm rãi tiến lên phía trước, lấy ra một chiếc ghim cài áo tinh mỹ hình băng lăng hoa, được điêu khắc từ lam bảo thạch.

"Đeo nó vào đi, cho dù ở trong mùa đông giá rét cực độ, Sương Đống cũng có thể mang lại cho ngươi dũng khí và sức mạnh để chống lại hàn khí."

Nói xong.

Nàng tự tay cài chiếc ghim lên ngực áo bên trong lớp áo choàng lông cáo của Lý Sát.

Đây là tín vật mang tính biểu tượng, đại diện cho việc người đeo đã có được tình hữu nghị chí cao vô thượng của gia tộc đó.

Sở hữu nó sẽ nhận được một số tiện lợi cơ bản, ví dụ như ra vào Sương Đống thành sẽ không còn bị hạn chế hay kiểm tra nữa.

Lý Sát nhìn dung nhan tuyệt mỹ của thiếu nữ ngay trong gang tấc, hàng mi dài cong vút, hai má ửng hồng, trong lòng khẽ lay động.

"Đa tạ."

Hắn không quá lưu luyến ánh mắt không nỡ của thiếu nữ, tiêu sái xoay người ngồi lên phần cổ sau của nham giáp địa long.

Hắn vẫy vẫy tay.

Kiên quyết điều khiển Đại Vận lao nhanh về hướng Hắc Tùng Lâm, chỉ để lại cho đối phương một bóng hình không thể nắm giữ.

"Haiz..."

Mãi cho đến khi bóng dáng của hắn bị rừng rậm nuốt chửng, Lộ Tây mới lặng lẽ thở dài một tiếng, kéo chặt chiếc áo choàng trên người, dẫn theo các kỵ sĩ quay trở về lâu đài.

...

Chuyến đi này thu hoạch tràn đầy, tâm tình của Lý Sát rất tốt, giống như lúc đến, hắn ôm chặt Lị Na vào lòng.

Trên lưng Đại Vận buộc đầy các loại rương lớn nhỏ, chỉ chừa lại một chút không gian cho Y Mỗ đứng.

Ngoại trừ mười bình rượu kia, sáng sớm hôm nay hắn còn mua thêm rất nhiều thứ.

Cuốc chim, xẻng sắt, rìu đốn củi, dao phay, dao chặt xương cùng các loại công cụ bằng sắt khác, mỗi loại năm mươi chiếc.

Còn có hai mươi bộ giáp tinh sắt, năm mươi thanh trường đao tinh luyện, ba mươi tấm khiên sắt, mười thanh kiếm bản nhỏ dành cho nữ, năm mươi bộ giáp da.Ba mươi chiếc nỏ chữ thập, trường cung và đoản cung gân thú mỗi loại ba mươi cây, tên nỏ cùng mũi tên sắt mỗi loại năm mươi bó, kèm theo hai trăm bình ma dược trị liệu.

Ngoại trừ các nông cụ bằng sắt, toàn bộ số vũ khí này đều được lấy trực tiếp từ kho vũ bị Sương Đống. Lộ Tây nói rằng, nể tình giao hảo giữa Sương Đống và Thích Phong, nàng có thể đặc cách mở quyền mua sắm quân bị cho hắn.

Ngoài ra.

Lúc tiễn hành, Lộ Tây còn tặng thêm một đợt quà tặng riêng.

Toàn là y phục, trang sức cao cấp, mứt quả điểm tâm, rượu ngon hương liệu, trái cây tươi mát, thậm chí còn có cả vài bộ dụng cụ ăn uống tinh xảo.

Tuy đây chỉ là một phần trong lễ nghi giao thiệp của giới quý tộc, nhưng Lý Sát cứ có cảm giác đống đồ này mang đậm mùi vị của... sính lễ.

Đối với lời đề nghị tối qua của Lộ Tây, Lý Sát vẫn dứt khoát từ chối, nhưng với sự chủ động lấy lòng của nàng, hắn lại vui vẻ tiếp nhận.

Còn tương lai ra sao...

Hắn cũng chẳng biết, cứ tới đâu hay tới đó vậy...

Tiền vốn hiện tại: 931 đồng vàng, 28 đồng bạc, 05 đồng xu.

...

Sau sáu giờ liền cắm cúi chạy như điên, Đại Vận một hơi xông ra khỏi Hắc Tùng Lâm u ám, Thích Phong hoang nguyên quen thuộc lập tức hiện ra trước mắt.

"Về nhà thôi!"

Lý Sát vui vẻ hô lớn một tiếng. Bị niềm vui của hắn lây nhiễm, Lị Na và Y Mỗ cũng nở nụ cười hân hoan, nhẹ nhõm.

Thế nhưng...

Khi trú địa Thích Phong ngày càng đến gần, nụ cười trên môi Lý Sát bỗng vụt tắt, ánh mắt trong nháy mắt trở nên ngưng trọng.

Hắn nhìn thấy cách bức tường bao quanh trú địa khoảng vài trăm mét, có một đám người đông nghịt đang tụ tập.

Bọn họ tay lăm lăm rìu đá, giáo gỗ, có kẻ còn giương cao gậy gỗ vót nhọn, hướng về phía tường bao bày ra trận thế nghiêm ngặt.

Không đúng.

Không phải con người...

Là tuyết thỏ tộc!

Trong lòng Lý Sát trầm xuống, hắn nhanh chóng điều khiển Đại Vận lao thẳng về phía đám người tuyết thỏ tộc.

Trước đó hắn đã từng lo lắng tuyết thỏ tộc sẽ đến quấy nhiễu trú địa, nhưng thật không ngờ mới rời đi có một ngày, bọn họ đã kéo đến tận cửa rồi!