Mộ Dung Ngạo Thiên cảm thấy mình sắp tức nổ tung rồi.
Hắn ôm ngực, lảo đảo tháo chạy suốt dọc đường. Loạn lưu thời không quanh thân quét tới, thổi áo bào hắn phần phật bay, đến cả đạo tâm mà hắn khó nhọc lắm mới ngưng tụ lại được cũng
chao đảo như sắp vỡ vụn giữa cuồng phong.
“Mẹ kiếp! Lão tử khó khăn lắm mới giết ra được một vùng trời đất, vừa mới cảm thấy khí vận quay về, sắp sửa lại quật khởi rồi!!!”

