Logo
Chương 296: Chữa bệnh là việc chính đáng, không có gì phải xấu hổ

Lục Thần nhìn người phụ nữ tóc đã điểm bạc, rồi lại nhìn sang người đàn ông mặc chiếc áo khoác quân phục cũ trên giường bệnh.

Đi lính hai mươi tám năm, từng lập công hạng nhì, thế mà sau khi giải ngũ lại bị lừa sạch tiền, đến mức không có cả tiền khám bệnh.

"Chị ơi, chị đừng khóc nữa, chuyện phẫu thuật cứ để tôi nghĩ cách."

"Bác sĩ, chúng tôi không định quỵt tiền đâu, đợi đòi lại được tiền chúng tôi nhất định sẽ trả..."

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng