Sóng gió bủa vây, duy chỉ Đại Hạ vẫn bình yên.
Trong Minh Chính điện, đèn đuốc sáng trưng, soi rọi bóng người đang ngồi ngay ngắn sau ngự án.
Lâm Uyên khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ tử đàn, tạo ra từng nhịp trầm đục có quy luật, hòa quyện cùng chất giọng trầm ấm đầy từ tính đặc trưng của hắn.
Hồi lâu sau, sâu trong ánh mắt hắn chợt lóe lên một tia sắc lạnh.

