Tiếng gió rít gào nỉ non thổi qua Đoạn Long nguyên, cuốn thốc lên lớp cát bụi mỏng manh trên mặt đất cùng mùi máu tanh vẫn chưa tan hết.
Lá hắc long kỳ tượng trưng cho uy nghiêm của Đại Hạ, nương theo bước chân chỉnh tề của mười vạn duệ sĩ cùng khói bụi cuồn cuộn mà dần khuất xa, cuối cùng hoàn toàn biến mất nơi cuối tầm mắt đờ đẫn của ba người Tần Phá Quân, Tần Mặc Ngôn và Tần Bá Ngôn.
Giữa đất trời, giờ đây chỉ còn lại tiếng gió lướt qua đồng hoang tịch liêu, cùng dư âm của sự chém giết và hủy diệt vẫn đang lẩn khuất trong không trung.
Ba người bọn họ vẫn đứng chôn chân tại chỗ, như thể bị đóng đinh trên mảnh đất vừa chứng kiến một huyền thoại vỡ vụn và cục diện bị lật đổ này. Đã hồi lâu trôi qua, họ vẫn không thể nhúc nhích, đầu óc cũng hoàn toàn trống rỗng.
Không biết đã qua bao lâu, có lẽ chỉ mới tàn nửa nén hương, mà cũng có lẽ trời đã ngả bóng hoàng hôn.
Nơi chân trời xa xôi, vài đạo khí tức cường hãn từ xa tiến lại gần, đang xé gió lao thẳng về phía Đoạn Long nguyên.
Lão giả đi đầu khoác trên mình bộ đạo bào mộc mạc, gương mặt thanh kỳ gầy gò, ánh mắt thâm thúy tựa giếng cổ. Khí tức quanh thân lão hòa làm một thể với đất trời, nhưng lại toát ra vẻ uy nghi lẫm liệt không thể xâm phạm.
Người này chính là Đại tổ của Thiên Lam hoàng triều —— Tần Sóc.
Theo sát phía sau lão là vài vị túc lão cùng cường giả của Thiên Lam hoàng triều, thảy đều là những nhân vật có khí tức trầm ngưng, sâu không lường được.
Khi nhóm người Tần Sóc tiến gần đến Đoạn Long nguyên, tốc độ di chuyển bắt đầu chậm lại rõ rệt.
Đôi mày lão khẽ nhíu lại, nhạy bén cảm nhận được sự dị thường còn sót lại giữa mảnh thiên địa này.
Đó là một sự xáo trộn sinh ra sau khi sự hỗn loạn tột độ bị cưỡng ép quy về bình lặng, xen lẫn trong đó là dư ba sức mạnh khiến ngay cả lão cũng phải kinh tâm động phách.
Không hề có dấu vết chiến trường thảm liệt như trong tưởng tượng, cũng chẳng có tiếng huyên náo của hai quân đối lũy. Nơi đây chỉ có một sự tĩnh mịch đến đáng sợ... cùng cảm giác trống trải như thể vừa bị một luồng sức mạnh ở tầng thứ cao hơn càn quét qua.
Sau đó, lão nhìn thấy ba người Tần Phá Quân đang đứng cô độc giữa đồng hoang.
"Phá Quân?" Thân hình Tần Sóc lóe lên, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt ba người, giọng nói mang theo tia nghi hoặc cùng ngưng trọng.
Lão lập tức nhận ra điểm bất thường của ba người bọn họ.
Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt tán loạn, thân thể vẫn không tự chủ được mà khẽ run rẩy, dao động linh lực thì hỗn loạn tột cùng. Đây tuyệt đối không phải là trạng thái bình thường.
Tần Mặc Ngôn và Tần Bá Ngôn nhìn thấy Đại tổ đích thân giá lâm, tựa như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc gỗ. Bờ môi hai lão run rẩy muốn nói điều gì đó, nhưng vì sự sợ hãi và chấn động tột độ bủa vây, nhất thời lại chẳng thể thốt nên lời.
Ánh mắt Tần Sóc sắc bén như điện, một lần nữa nhanh chóng quét qua bốn phía.
Tầm mắt lão lướt qua những dấu vết kỳ dị trên mặt đất, vốn không phải do đại quân giẫm đạp, mà là do một nguồn năng lượng ở tầng thứ cực cao va đập tạo thành.
Lão cảm nhận được luồng sát khí tàn dư mỏng manh đến mức gần như không thể nhận ra trong không khí, nhưng lại khiến bản năng của lão dấy lên sự cảnh giác cao độ.
Lão lại càng bắt trọn được từng tia kiếm ý vụn vỡ kỳ lạ vương vãi khắp nơi, như thể muốn chém đứt hết thảy, lại như muốn tái lập lại trật tự mới...
Càng cảm nhận sâu sắc, dự cảm chẳng lành trong lòng lão lại càng thêm nặng nề.
"Đã xảy ra chuyện gì?" Giọng nói của Tần Sóc trầm xuống, mang theo uy nghiêm không thể chối cãi, ánh mắt khóa chặt vào Tần Phá Quân, người có trạng thái tốt hơn một chút: "Đại quân Đại Hạ đâu? Các ngươi cớ sao lại ra nông nỗi này?"
Bị ánh mắt của Tần Sóc chiếu vào, toàn thân Tần Phá Quân run bắn lên, ánh mắt tán loạn khó khăn lắm mới ngưng tụ lại được đôi chút.
Hắn khó nhọc há miệng, giọng nói khô khốc, khàn đặc tựa như tiếng ống bễ rách nát.
"Đại... Đại tổ... Bọn họ... Bọn họ... đều... chết cả rồi...""Ai chết? Nói cho rõ ràng!" Một vị lão tổ Trấn Vực sơ kỳ đứng phía sau Tần Sóc không nhịn được quát hỏi.
Tần Phá Quân nuốt khan một cái, trên mặt hiện lên vẻ sợ hãi tột cùng đan xen với sự khó tin, run rẩy cất lời:
"Sở... Sở Thiên Khư... chết rồi... Sở Giang Xuyên, Sở Mộ Vân... cùng với bốn vị lão tổ Hóa Vực đỉnh phong khác của Vân Đỉnh... tất cả... tất cả đều chết cả rồi!"
"Ngay vừa rồi... ngay tại nơi này!"
"Cái gì?!"
Lời này vừa thốt ra, tựa như sấm sét nổ vang trong lòng đám người Thiên Lam!
Mấy vị túc lão đi cùng kịch biến sắc mặt, gần như không dám tin vào tai mình.
Đồng tử Tần Sóc cũng đột ngột co rụt lại. Nhưng lão dù sao cũng là cường giả Trấn Vực cảnh từng trải qua vô vàn sóng gió, lập tức cố nén cơn sóng to gió lớn đang cuộn trào trong lòng, trầm giọng gặng hỏi: "Chết như thế nào? Chủ lực Đại Hạ quân đang ở đâu? Có phải sau lưng bọn chúng... có cường giả hùng mạnh hơn ra tay?"
Cơ mặt Tần Phá Quân co giật liên hồi, dường như việc phải nhớ lại cảnh tượng đó cũng là một loại cực hình, hắn kinh hồn bạt vía nói tiếp:
"Không... không phải đại quân... Kẻ ra tay... chỉ có... chỉ có vài người..."
"Hai tên kiếm khách kia của Đại Hạ... bọn họ liên thủ thi triển một loại... một loại lĩnh vực hợp kích cực kỳ khủng khiếp... vậy mà... vậy mà lại mang theo một tia uy thế Chưởng Thiên!"
"Sơn Nhạc Trấn Vực của Sở Thiên Khư... bị đánh nát chỉ bằng một đòn!"
"Sau đó... sau đó một kẻ mặc áo bào xám, đeo mặt nạ sắt... đột nhiên xuất hiện... chỉ... chỉ khẽ giơ tay lên... sáu vị lão tổ bọn Sở Giang Xuyên... liền... liền bốc hơi toàn bộ... giống như bị xóa sổ vậy!"
"Cuối cùng... hai tên kiếm khách kia lại ra tay lần nữa... Sở Thiên Khư lão ta... lão thậm chí không thể đưa ra nổi một đòn phản kháng ra hồn... đã... đã bị chém chết... thi cốt không còn!"
Tần Phá Quân nói năng lộn xộn, nhưng ý tứ cốt lõi lại được truyền đạt vô cùng rõ ràng.
Từng chữ thốt ra đều giống như một chiếc búa tạ, hung hăng nện thẳng vào lồng ngực đám người Thiên Lam.
"Một chưởng... mạt sát sáu vị lão tổ? Trong đó còn có hai vị Trấn Vực cảnh?"
"Thuật hợp kích... có thể hiển lộ uy thế Chưởng Thiên?"
"Sở Thiên Khư... bị chém chết dễ dàng như vậy sao?"
Những mảnh vỡ thông tin này chắp vá lại với nhau, vẽ nên một viễn cảnh khiến toàn bộ cường giả Thiên Lam phải tê dại da đầu, ớn lạnh sống lưng.
Tần Sóc trầm mặc.
Lão chậm rãi nhắm mắt lại, một lần nữa cẩn thận cảm nhận mọi dấu vết còn sót lại trên chiến trường này.
Luồng kiếm ý mang theo một tia vận vị Chưởng Thiên tuy nhạt nhòa nhưng lại vô cùng chân thực kia, cỗ ý chí bá đạo quỷ dị khôn lường như thể muốn nuốt chửng vạn vật kia, cùng với dư âm kiếm đạo sắc bén đan xen dọc ngang chém đứt mọi sinh cơ kia...
Tất cả đều đang minh chứng cho lời kể hoang đường vô lý nhưng lại khiến người ta không thể không tin của Tần Phá Quân.
Hồi lâu sau, Tần Sóc chậm rãi mở bừng mắt, ánh mắt không còn lấy nửa phần thong dong và dò xét như lúc mới đến, mà chỉ còn lại sự ngưng trọng sâu sắc cùng một tia kiêng dè khó tả.
Lão nhìn về phía Đại Hạ quân vừa rời đi, nơi đó trống rỗng không một bóng người, nhưng lại phảng phất như đang sừng sững một ngọn núi cao vô hình áp bức đến mức khiến người ta nghẹt thở.
"Truyền tin về triều." Giọng nói của Tần Sóc trầm thấp và nghiêm túc chưa từng thấy, mang theo sự quyết đoán: "Báo cho Hoàng đế..."
"Nội tình đỉnh cấp của Vân Đỉnh, chỉ trong một trận chiến, đã chôn vùi toàn bộ vào tay Đại Hạ.""Thái độ đối với Đại Hạ... cần phải suy xét lại, thận trọng càng thêm thận trọng."
"Bầu trời Nam Ly Châu này... thật sự thay đổi rồi."
Một cơn gió hoang vu lạnh lẽo thổi qua Đoạn Long nguyên, cuốn tung tà đạo bào trắng muốt của Tần Sóc, đồng thời cũng cuốn đi chút kiêu ngạo và tự tin cuối cùng của kẻ làm bá chủ Nam Ly trong lòng đám người Thiên Lam.
Thay vào đó, là nỗi e dè và bất an sâu sắc khi phải đối diện với một đầu cự thú bí ẩn.
