“Khi việc mà muội muốn làm, đại diện cho tâm nguyện của ngàn vạn người thì sao?”
Âu Dương Nhung lầm bầm lắc đầu, bất chợt rút từ trong tay áo ra chiếc mặt nạ đồng xanh mà Hoàng Huyên rất quen thuộc, hắn lắc lắc chiếc mặt nạ trước mặt nàng:
“Đây là di vật của một người bạn ở Long Thành. Có thể sau này ta cũng giống như người bạn đó, một ngày nào đó sẽ không còn nữa, nhưng ta sẽ trao nó lại cho người kế tiếp.

