Âu Dương Nhung liếc nhìn chiếc hộ thân phù của tiểu sư muội mà Triệu Thanh Tú vẫn còn đang làm dở, khẽ mím môi.
“Vất vả cho nàng rồi.”
Hắn khẽ nói.
Triệu Thanh Tú đang cúi đầu dọn bàn, bóng lưng chợt khựng lại một thoáng, rồi lại tiếp tục thu dọn, vừa lắc đầu vừa viết:

