Hắn ngồi phịch xuống bậc thềm trước cửa chủ sương phòng, mỉm cười ngắm mây trắng trời xanh.
Đợi chừng nhất trản trà, Diệp Vi Lại vội vã chạy tới, lên tiếng chào hỏi Âu Dương Nhung, lại thấy hắn ngồi dưới đất sợ nhiễm lạnh, liền mang một tấm nhuyễn bồ tới lót cho hắn, rồi mới bước vào chủ sương phòng.
Lúc này Âu Dương Nhung mới đứng dậy, chắp tay sau lưng, thong thả rời đi.
Đôi khi, hạnh phúc của nam nhân thật ra rất đơn giản.

