Hán tử mặt chữ điền vừa nói, vừa bước tới bên thi thể Đoạn Toàn Võ, ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương trên xác. Bàn tay hắn khép lại đôi mắt trợn trừng như chuông đồng, vẫn còn đầy vẻ không cam lòng của Đoạn Toàn Võ.
Hắn lắc đầu nói:
“Đừng quên, ngoài đám thủy tặc đã sắp xếp từ trước, trong Tầm Dương thành lúc này, chúng ta cũng không phải không còn hậu thủ khác... Muốn bình yên vô sự chạy về kinh thành, dâng đỉnh kiếm lên để lĩnh công chuộc tội ư? Không dễ như vậy đâu.”
Tống ma ma và Dịch Thiên Thu nhìn nhau một cái, dường như cùng nhớ ra chuyện gì đó, sắc mặt mỗi người một khác.

