“Tầm Dương thạch quật vốn chưa bao giờ là thứ một người, một nhà, thậm chí một triều đại có thể dựng xong trong một sớm một chiều. Cứ cho nó thêm chút thời gian đi, bởi bản thân nó vốn cần thời gian... Ừm, đây chỉ là cái nhìn của riêng ta. Nghe qua thì giống như ta đang dung túng, đang cố tìm lời bào chữa, nhưng thực ra không phải.
“Có điều, mặc cho hôm nay các sư tỷ của ngươi muốn đối phó với đại Phật thế nào, có một điều là giới hạn cuối cùng của ta: tuyệt đối không được làm tổn hại bách tính Tầm Dương và Tầm Dương vương phủ. Đó là lằn ranh cuối cùng. Bằng không, ta đã có thể đoạn tuyệt với Dung Chân bọn họ, thì cũng có thể trở mặt với các sư tỷ của ngươi. Ta rất dễ nói chuyện, mà cũng rất không dễ nói chuyện.”
Triệu Thanh Tú thoáng xúc động, dùng sức gật đầu:
【Không phải ta, mà là chúng ta. Đàn lang cũng phải tính cả ta vào, ta và chàng nghĩ giống nhau】

