Diệu Tư kiên quyết như đinh đóng cột:
“Không được, bản tiên cô thà tới Nho môn thư viện, theo một đám lão học cứu ở văn miếu, chứ nhất quyết không đến Tam Thanh. Bản tiên cô ghét nhất đám ngưu tị tử đạo sĩ không chịu tắm rửa, vẽ phù mà cũng chẳng buồn rửa tay. Tên họ Lục kia chẳng phải chính là như thế sao, nhếch nhác vô cùng.”
Âu Dương Nhung bước tới, chộp nàng lên, búng một cái vào trán:
“Ngươi còn bắt bẻ nữa sao?”

