Phương Thắng Nam nghe vậy cũng vén rèm nhìn ra ngoài, phát hiện xe ngựa đã cách sơn trang nhà mình không còn xa, nhất thời cuống lên:
“Âu Dương công tử, nghe lão tỷ đi, bây giờ dừng lại vẫn còn kịp. Tiến thêm một đoạn nữa là không đi được đâu, chắc chắn sẽ bị phát hiện ngươi từng tới đây. Đến lúc ấy, ta với lão tỷ cũng không dễ giúp ngươi che giấu nữa, ngươi làm thế chẳng phải là hại bọn ta sao.”
Âu Dương Nhung vẫn im lặng. Ngay sau đó, hắn nghe vị nhị tiểu thư Phương gia này rốt cuộc cũng chẳng buồn giữ lời nữa, trực tiếp nói thẳng:
“Nhị nữ quân còn ở đó hay không thì chưa biết, nhưng đại nữ quân chắc chắn vẫn ở. Nàng ấy đâu dễ nói chuyện như nhị nữ quân. Khi còn ở Tầm Dương thành, nhị nữ quân chịu để tiểu chủ đi tìm ngươi, đã xem như tính tình rất tốt rồi. Đại nữ quân thì khác, nhìn như thần nữ hạ phàm, nhưng tính nết lại dữ dội như nước Trường Giang. Ngoài nương thân miễn cưỡng còn có thể nói vài câu, bọn ta với a phụ chỉ cần bị nàng liếc nhìn một cái là chân đã nhũn ra rồi, huống chi là cái thân gầy yếu của ngươi.”

