Logo
Chương 2099: Người cầm trâm không bị thương? Sỉ nhục đến cực điểm! (1)

Gió trong rừng trúc ngừng thổi.

Tiếng đàn cũng dứt.

Ngay cả thời gian dường như cũng lắng lại.

Giữa tiểu viện trúc, lão nhạc sư đang vuốt đàn cúi đầu nhìn bàn tay khô gầy đang đè lên dây đàn.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng