Sau khi trải qua trận thiên lôi kia, bạch tầm như lột xác, da thịt tái sinh, che lấp thân thể huyết thanh đồng bên trong.
Lớp vảy mới trắng như tuyết tỏa ra ánh sáng trắng ngà nhàn nhạt giữa màn đêm.
Trong lí ốc tối đen, ánh sáng trắng ngà ấy lại càng nổi bật, như ngọn đèn lẻ loi trong phòng tối, hắt thẳng bóng dáng tiểu nương sau màn trướng trên giường lên bức tường phía trong.
Có lẽ vì lầm tưởng ánh mắt của nam chủ nhân nhà mình là một sự khích lệ, bạch tầm dứt khoát vẫy đuôi xoay người, hớn hở lượn vòng giữa không trung phía trước giường, nhất quyết không chịu bay đi...

