Logo
Chương 2268: Đêm khuya chợt mộng chuyện thiếu niên (1)

“Cố nhân là từ đâu mà nói? Phu nhân có thể gợi ý đôi chút chăng?”

Trong giang bạn họa phường, trước ánh mắt nghiêng nhìn của mọi người, Âu Dương Nhung lục khắp ký ức vẫn không nhớ ra, bèn lễ độ hỏi.

La nương ôm tỳ bà trong lòng, che nửa khuôn mặt, nụ cười thoáng vẻ chua xót:

“Khi ấy tiểu đại nhân mắt nhìn thẳng, không nhận ra nô gia cũng là lẽ thường. Bây giờ nghĩ lại, ngày đó nô gia quả thật chẳng đáng nhắc tới, chỉ có chút tự phụ nực cười, không đáng để tiểu đại nhân liếc mắt nhìn.”

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng