“Keng —— keng ——!”
Tiết đầu thu, tiếng chuông sớm vang vọng.
Từng hồi chuông nối nhau ngân dài. Những giọt sương đọng suốt một đêm trên thân chuông tĩnh mịch bị chấn động rơi xuống, chảy thành dòng nhỏ, rồi nhỏ tí tách lên đôi ủng của thanh niên áo tăng đang gõ chuông.
Từ khi chung lâu ở góc nam tiểu trấn có thêm một người gõ chuông mới, Đào Nguyên trấn ngoài tiếng chuông báo giờ đơn điệu đúng khắc, thì chuông thức giấc sớm tối đều đều đặn đúng một trăm lẻ tám tiếng.

