Giữa đại đường huyên náo, Âu Dương Nhung quay đầu lại, nhìn về phía tiểu nương xinh đẹp kia, đưa tay chỉ vào mặt mình, trên mặt đồng thời lộ vẻ nghi hoặc.
“Không sai, ta gọi ngươi đấy. Phiền ngươi qua đây một lát.”
Âu Dương Nhung mang vẻ khó hiểu đi trở lại quầy, cất giọng trầm trầm hỏi:
“Có chuyện gì?”

