Logo
Chương 2301: Mộ tổ (1)

“Nhị Cẩu, quê ngươi cũng thế này sao? Sớm tối ngày nào sương trắng cũng dày đặc, ngay cả hôm nắng đẹp cũng có sương mỏng lượn lờ.”

“Sớm tối chẳng phải vốn nên có sương sao? Còn có nơi nào không có sương nữa à?”

Sa Nhị Cẩu nghi hoặc ngẩng đầu.

Âu Dương Nhung nghe vậy, nhất thời lặng im.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng