Tuy nhiên, hình dáng của hình xăm trên trán kia vẫn khiến y lờ mờ cảm thấy quen mắt. Dù Sa Nhị Cẩu không biết chữ, cũng không biết chữ “Việt” viết ra sao, nhưng hình xăm ấy, y dường như đã từng thấy ở đâu đó rồi, hình như... cũng là ở trên trán ai đó?
Sa Nhị Cẩu đứng phía sau, đảo mắt nhìn quanh một vòng, chợt nghi hoặc hỏi về một hướng:
“Liễu đại ca, nhắc mới nhớ, huynh có phải cũng có hình xăm không, cũng ở trên trán? Lần đầu ta đến chung lâu tìm huynh gõ chuông, huynh tháo mũ cho ta đội, ta hình như có nhìn thấy rồi, đó là hình xăm hay chỉ là dính bẩn thôi?”
Âu Dương Nhung, người vẫn luôn đứng bên cạnh im lặng trong lúc năm người chuyện trò, ngẩng đầu lên, nhìn vẻ mặt còn hơi ngơ ngác của Sa Nhị Cẩu.

