Thế nhưng bờ của đại đảo mang tên Thanh Lương Cốc trước mặt lại chẳng có mấy người, chỉ lác đác vài kiến trúc cổ phác, vắng vẻ trống trải. Sự đối lập ấy khiến nơi này tựa như mang theo một loại cấm kỵ nào đó.
“Sắp tới rồi.”
Hề Kỳ đứng ở đầu bè gỗ, chắp tay sau lưng, lặng lẽ nhìn về phía hòn đảo.

