Trong lúc Âu Dương Nhung nhìn các nàng, Tống Chỉ An và Dư Mễ Lạp cũng đang âm thầm quan sát y phục trên người hắn.
Dư Mễ Lạp vẫn như mọi khi, chỉ là đã thay sang ngô phục, bên hông đeo yêu bài, còn treo thêm cái điểm tâm đại luôn mang theo bên mình. Lúc này nàng đang cười tươi nhìn hắn:
“Liễu đại ca, mấy ngày nay huynh làm gì trong thiện đường vậy? Có phải cũng lười nhác như Nhị Cẩu không? Đào đường bọn ta cũng ăn đồ ăn của Thanh Lương Cốc thiện đường, ta chờ mấy ngày liền mà chẳng thấy trong bữa có canh do huynh nấu. Mấy món kia ăn không ngon lắm, vẫn là canh huynh nấu dễ uống nhất...”
Dư Mễ Lạp đang nói thì khựng lại, vì Tống Chỉ An đứng bên cạnh đã khẽ kéo tay áo nàng.

