Âu Dương Nhung sắc mặt không đổi, nhét ống tre vào trong tay áo.
“Ừm, miễn cưỡng xem như còn có chút lương tâm, tuy chẳng được bao nhiêu, nhưng ít ra vẫn còn... Mà nói đi cũng phải nói lại, thứ này ngon đến vậy sao? Bản tiên cô phải nếm thử mới được...”
Diệu Tư ôm ống tre trong tay áo, chép chép miệng, rồi lại bắt đầu lải nhải bên tai Âu Dương Nhung:
“Haiz, đi theo ngươi sống khổ quá chừng, ở cái kiếm trạch ấy lâu đến mức miệng cũng nhạt như nước ốc, giờ lại thấy cả rượu cũng thành ngon...”

