Lúc này, thấy nam tử trung niên phong trần vội vã tới nơi, ngồi xuống đối diện, Chu huynh liền nhấc tửu hồ lên rót rượu cho hắn, cười trêu một câu:
“Đã bảo Trình huynh đừng đi vội như thế, khó khăn lắm mới gặp được một lần, ở lại uống thêm mấy chén, bất túy bất quy, sáng mai hẵng lên đường chẳng phải hay hơn sao... Huynh xem, mới đi được mấy bước đã gặp mưa rồi đấy, đến ông trời cũng đang khuyên Trình huynh ở lại.”
Trình huynh xua tay:
“Chu huynh chớ trêu ta. Bên Thương Châu còn có thuyền đang chờ, lô trà diệp này phải mau chóng chở sang đó. Chậm một ngày là thêm một ngày hao phí, tiểu đệ buôn bán nhỏ, nào được hào phú như Chu huynh...”

